|
Các bài viết được góp nhặt để cười chơi Chân thành cám ơn các tác giả |
||
|
Nỗi buồn tiếng Việt Từ Ngữ LẠ 23 khoản tiền học "phí phạm" ở thị trấn Phú Minh
In bằng khen
phần Mêm
Sài G̣n hay HCM
trường làng
Toàn cả một lũ cực kỳ phản động!
Tôi t́m hiểu Luật Đất Đai -Đỗ Thuư Hường -
10 phát biểu “đỉnh cao trí tuệ” của lănh đạo VN năm 2010
công an 2010 |
Ngôn ngữ thay đổi theo thời gian, theo sinh hoạt xă hội. Mỗi ngày, từ
những đổi mới của đời sống, từ những ảnh hưởng của văn minh ngoại quốc mà
ngôn ngữ dần dần chuyển biến. Những chữ mới được tạo ra, những chữ gắn
liền với hoàn cảnh sinh hoạ xưa cũ đă quá thời, dần dần biến mất. Cứ đọc
lại những áng văn thơ cách đây chừng năm mươi năm trở lại, ta thấy nhiều
cách nói, nhiều chữ khá xa lạ, v́ không c̣n được dùng hàng ngày. Những
thay đổi này thường làm cho ngôn ngữ trở nên sinh động hơn, giàu có hơn,
tuy nhiên, trong tiếng Việt khoảng mấy chục năm gần đây đă có những thay
đổi rất kém cỏi. Ban đầu những thay đổi này chi giới hạn trong phạm vi Bắc
vĩ tuyến 17, nhưng từ sau ngày cộng sản toàn chiếm Việt Nam, 30 tháng tư
năm 1975, nó đă xâm nhập vào ngôn ngữ miền Nam. Rồi, đau đớn thay, lại
tiếp tục xâm nhập vào tiếng Việt của người Việt ở hải ngoại. Người ta
thuận theo các thay đổi xấu ấy một cách lặng lẽ, không suy nghĩ, rồi từ đó
nó trở thành một phần của tiếng Việt hôm nay. Nếu những thay đổi ấy hay và
tốt th́ là điều đáng mừng ; Nhưng than ôi, hầu hết những thay đổi ấy là
những thay đổi xấu, đă không làm giầu cho ngôn ngữ dân tộc mà c̣n làm
tiếng nước ta trở nên tối tăm. Việt Nam CHXHVN Một xứ sở nghèo nhất nhưng xài sang nhất Việt nam có số vi tính nhiều nhất nhưng chỉ để chơi CHXHVN có một rừng luật lệ nhất nhưng toàn là luật rừng CHXHVN Một nước được gọi là phát tiển kinh tế nhưng Nước Việt ta nổi tiếng nhiều trẻ em thông minh nhưng toàn thất học Ngướ Việt nổi tiếng là gắn bó với quê cha đất tổ nhưng sau 3-04 lại bỏ nước ra đi nhiều nhất. Nước Việt hiện nay là nước mệnh danh là độc lập -dân chủ -hạnh phúc nhưng sao mà lắm thứ vua thế: Vua lừa, vua chôm, vua tham, vua xạo. CNXHVN có nhiều bằng tiến sĩ nhất nhưng toàn là tiến sĩ giấy (bằng thật học giả) CHXHVN nói độc lập nhưng thực ra là CHXHVN tự hào nhiều nhất v́ có nhiều chuyện xấu hổ nhất khi ra quốc ngoại. CHXHVN mang danh phát triển chỉ thấy phát triển thượng tầng bề ngoài nhưng CHXHVN kiến trúc nổi lên như nấm nhưng Học sinh Viet Nam bị học nhiều nhất (học ngày học đêm, học thêm) nhưng cuoí cùng chỉ nhớ cái lăng bác. Thủ tướng mang tên Dũng nhưng hèn trước mặt bọn tàu cộng Chủ Tịch nước mang tên Mạnh nhưng run trước quan thầy tàu cọng. Quân đội Nhân dân có phải là của nhân dân hay đánh lại nhân dân. X́ căn đan Bouxit sự việc trở thành Bô xiệt. Ngườ́ dân Việt chống ngoại xâm th́ trở thành tội nhân. Công an nhân dân tức là công an đánh nhân dân. Viện kiểm soát nhân dân tức là việc chuyên ŕnh ṃ bắt bớ nhân dân. Mặt trận giải phóng Miền nam có nghĩa là mặt trân đánh phá người dân miền Nam. Mặt trận tổ quốc tức là mặt trận đánh phá tổ quốc. Văn pḥng tiềp dân trở thành văn pḥng hiếp tân. Gương đạo đức HCM tức là Xạo hết chỗ nói. Dân chủ tức là Nhà nước CSVN nhiều thánh tích nhưng chỉ nghe chứ không thấy. Ngưó Việt hiện nay ít gởi thư nhưng xài phong b́ rất nhiều.
Từ ngữ "lạ"trong vùng "nhạy cảm"
tàu lạ là lạ làm sao
công nhân lạ ở chỗ
nào
sữa lạ pha chế làm
sao
nước lạ là lạ thế nào
phim lạ là lạ làm sao
đội bóng lạ ở chỗ nào
chồng lạ là lạ làm
sao
quân phục lạ là thế
nào
đảng lạ là lạ làm sao
c̣n những vùng nhạy
cảm nào © 2009 bắc phong http://www.x-cafevn.org/node/2258Tŕnh độ của các vị lănh đạo đảng taNgười Yêu Nước
12.10.2009
Vài định
nghĩa…VietCatholic News (28 Aug 2009 08:22) Ly Khách ------ 23 khoản học sinh phải đóng ở trường Tiểu học thị trấn Phú Minh 1. Quỹ quản trường; 2.Quỹ chăm sóc cây; 3. Học 2 buổi/ngày; 4. Giấy kiểm tra; 5. Tu sửa cơ sở vật chất (trong và ngoài khu vực); 6. Bảo hiểm thân thể; 7. Bảo hiểm điện; 8. Bảo hiểm y tế; 9. Vở rèn chữ của pḥng giáo dục (2 cuốn); 10, Vở rèn chữ của Hội chữ thập đỏ (2 cuốn); 11. Vở rèn chữ mẫu chữ thẳng hàng và mẫu chữ nghiêng 2 cuốn; 12. Giấy thi chữ đẹp mỗi tháng 1 tờ 9 tháng; 13. Bút rèn chữ; 14. Quạt; 15. Vật kỷ niệm; 16. Khăn bông bay; 17. Hao ṃn đồ dùng; 18. Ghế nhựa + trực nhật; 20. Váy áo đội múa; 21. khăn trải bàn + lọ hoa; 22. Quỹ lớp; 23. Học hè.
-------------------------------------------------------------------------------- Giáo dục - đào tạo Trương Duy Nhất 19.05.2009
Có một loại bằng khen mà không nước nào có ngoài Việt Nam: bằng khen “đạt thành tích cao trong việc chống bệnh thành tích trong giáo dục”. Con gái học về hỏi: có muốn phần thưởng không ? Hỏi kỳ cục, thưởng sao lại muốn hay không muốn ? Th́ ra lớp có 3 học sinh giỏi. Trường sẽ chi tiền in giấy khen và mua quà làm phần thưởng. Số c̣n lại, mấy chục em loại tiên tiến, phụ huynh sẽ phải nộp tiền để nhà trường in giấy khen. C̣n quà, ai muốn con ḿnh có « phần thưởng » th́ nộp tiền cho trường mua hộ. Thế th́ đừng nộp tiền, đừng lấy giấy khen, đừng nhận thưởng! Con gái giăy nảy lên: Không được, không nhận thưởng là… hạ một bậc hạnh kiểm! Nói ǵ khiếp thế ? Thật mà, năm rồi, thành phố nhốt mấy ngh́n học sinh phơi nắng trong sân vận động bắt xem bóng đá (để quay phim cho đẹp). Thầy giám đốc sở Giáo dục- Đào tạo ngồi trên hàng ghế VIP cười như… địa chủ, trong khi mấy em ngất xỉu phải đưa đi bệnh viện cấp cứu. Sao các em không phản đối? Eo ôi, chưa ai phản đối mà cô thầy đă hăm he… hạ bậc hạnh kiểm rồi! Phản đối để thành học sinh cá biệt à?
---------------------
Thầy giáo khoe: được danh hiệu giáo viên giỏi. Mừng cho thầy. Mừng cái nỗi chi, học tṛ chúng đang chửi thầy đấy. Sao lại chửi? Th́ 10 học sinh yếu nhất lớp được thông báo nghỉ 2 ngày. Lư do: lớp được chọn cho cuộc thi giáo viên giỏi. Đấy, giỏi thế đấy! Biết vậy sao thầy không từ chối? Thầy giáo cười, cười như mếu: chối để… mất dạy à ?
---------------------
Trường có được khen tặng ǵ không?
Có chứ, một loại bằng khen mà không nước nào có ngoài Việt Nam: bằng khen “đạt thành tích cao trong việc chống bệnh thành tích trong giáo dục”. Thế nhà trường có phải nộp tiền để in bằng khen không ? Cái đó th́ phải hỏi… hỏi ai nhỉ ?
---------------------
Viết xong, thấy mấy bạn đọc comment, phải thêm câu này nữa:
Câu "ra ngơ gặp anh hùng" không chỉ đúng thời chiến tranh, mà ngày nay càng đúng. Không biết có được mấy người tự hào về câu này? C̣n tôi, bây giờ nghe câu "ra ngơ gặp anh hùng" thấy rất... xấu hổ! Ai đó đă nói rất đúng: Người Trung Quốc thích tạo ra huyền thoại, người Hàn Quốc thích tạo ra bi kịch, c̣n người Việt thích tạo ra... anh hùng! Nguồn: Trương Duy Nhất's Blog
http://users.domaindlx.com/nguyenthanhtung1211/12anhonline/trang5.htm
Sài G̣n hay HCM Trích anhduong.info Bé Việt hôm nay đi học về không được vui. Mẹ thấy thế hỏi bé bị cô la rầy hay bạn bè trêu chọc ǵ không. Bé trả lời: - Con nộp bài cô giáo trả lại. Bắt phải về làm lại. Nếu không, sẽ không được điểm. - Thế con viết ǵ nào hở bé con của mẹ? - Th́ con viết thế này này… Bà mẹ cầm tờ giấy đọc: Chiều nay, bầu trời Sài G̣n đang nắng bỗng mây đen từ đâu kéo tới rồi mưa như trút nước xuống Sài G̣n. Người Sài G̣n hối hả t́m chổ trú mưa dưới những mái hiên nhà dọc hai bên đường... - Có ǵ sai hở con? - Ngay cả mẹ không biết sai ǵ ư? - Sai ǵ nào? - Th́ đấy... Cô bảo con phải thay thế tất cả các từ Sài G̣n là Hồ Chí Minh. - Mẹ tưởng ǵ. Chỉ đơn giản vậy thôi à. Th́ con cứ sửa lại cho đúng. Đứa bé mặt mày tiu nghỉu ngồi viết bài lại... Sáng hôm sau, bé hớn hở, hân hoan chạy vào lớp. Khoe cô giáo bài viết đă được sửa. Cô giáo cầm đọc. Càng đọc, sắc mặt cô càng tím tái... Chiều nay, bầu trời Hồ Chí Minh đang nắng bỗng mây đen từ đâu kéo tới rồi mưa như trút nước xuống Hồ Chí Minh. Người Hồ Chí Minh hối hả t́m chổ trú mưa dưới những mái hiên nhà dọc hai bên đường... Chẳng bao lâu sau, Hồ Chí Minh bị ngập nước. Bộ mặt Hồ Chí Minh bây giờ trông thật thảm. Nước càng lúc càng nhiều, dâng cao, kéo theo nào là rác rưởi phủ đầy ngỏ ngách Hồ Chí Minh. Du khách nh́n Hồ Chí Minh ngao ngán. Em ngồi nh́n Hồ Chí Minh mưa mà thấy chán. V́ cơn mưa có lẽ kéo dài đến tối. Không phải như mọi người thường nói "Sau cơn mưa trời lại sáng". Với Hồ Chí Minh, sau cơn mưa thường cúp điện. Cho nên Hồ Chí Minh tối thui tối thủi. Và vậy là sẽ không được đi dạo chơi Hồ Chi Minh đêm nay, đêm cuối tuần. Tội nghiệp du khách đến chơi Hồ Chí Minh vào mùa mưa th́ coi như bó chân không đi đâu được. Nhưng người ta vẫn đến v́ ṭ ṃ, v́ Hồ Chí Minh có đủ các món ăn chơi của Ba Miền gộp lại. Em không thích Hồ Chí Minh nhưng em phải sống với Hồ Chí Minh v́ mẹ em đă sống với Hồ Chí Minh mấy mươi năm nay. Mẹ bảo không thể bỏ đi v́ Hồ Chí Minh là nơi chôn nhau cắt rún ǵ ǵ… đó của mẹ. Chiều nay, Hồ Chí Minh mưa to, em vẫn ngồi nh́n Hồ Chí Minh chẳng biết chơi ǵ ngoài hy vọng Hồ Chí Minh đừng mưa nữa. LỚP 3 TRƯỜNG LÀNG Ngày 28-11-2009, giờ 16:19 Lớp Ba Trường Làng hợp soạn: Bảo Tố & Sáu Lèo (quốc nội) Đảng ta chống phá Quốc Gia, Bởi v́ đảng học Lớp 3 Trường Làng. Đảng ta một lũ lang bang, Cũng v́ chưa hết Trường Làng Lớp 3. Đảng trị không hết cùm gà, V́ đảng chưa tới Lớp 3 Trường Làng. Đảng ta mất dạy ngang tàng, Rơ ràng chưa hết Trường Làng Lớp 3. Nước nhà lắm bệnh SIDA, Cũng tại v́ Đảng Lớp 3 Trường Làng. Làm cho dân tộc lầm than, Cũng do cái đảng Trường Làng Lớp 3. Đảng đem đấu tố Mẹ Cha, Tại v́ tŕnh độ Lớp 3 Trường Làng. Bản chất của đảng dă man, Th́ ra là đảng Trường Làng Lớp 3. Nghị quyết 3 - 6 đảng ra, Ê a chưa hết lớp 3 Trựng Làng. Đảng đi bợ đít Nga Tàu, Tại v́ đảng chỉ Trường Làng Lớp 3. Đảng ta dâng bán San Hà, Là v́ cái thói Lớp 3 Trường Làng. Cờ Đỏ với cái sao vàng, Cũng là tác phẩm Trựng Làng Lớp 3. Đảng là một lũ bê tha, Người dân chửi đảng Lớp 3 Trường Làng. X́ ke, cướp giựt đầy đàng, Đường lối chỉ đạo Trường Làng Lớp 3. Đảng gồm một lũ tú bà, Ma cô lănh đạo Lớp 3 Trường Làng. Cháu ngoan Bác quấn khăn quàng, Cũng từ tác phẩm Trường Làng Lớp 3. Thấy gái th́ mắt sáng ra, Một lũ dâm tặc Lớp 3 Trường Làng. Ngu dốt mà lại làm quan, Không cần học hết Trường Làng Lớp 3. Người dân đói rách không nhà, Cũng do cái đảng Lớp 3 Trường Làng. Phái nữ đem bán ngoại bang, Việt Cộng một lũ Trường Làng Lớp 3. Bị kiện vụ cá ba sa, Bán buôn ma giáo Lớp 3 Trường Làng. Đàn áp Tôn Giáo bạo tàn,Cái đảng sắt máu Trường Làng Lớp 3. Cơng rắn về cắn gà nhà, Đảng Lê chiêu Thống Lớp 3 Trựng Làng. Đi thờ chủ nghĩa hoang đàng, Ngu đần là đảng Trường Làng Lớp 3. Thờ Hồ hơn kính Ông Bà, Đảng là súc vật Lớp 3 Trường Làng. Gia đ́nh dân phải ly tan, Đảng vơ, đảng vét Trường Làng Lớp 3. Đảng sợ Tôn Giáo thăng hoa, Đảng vô tôn giáo Lớp 3 Trường Làng. Ti vi nó chạy đầy đàng, Cũng v́ ngu dốt Trường Làng Lớp Ba. Luật đảng là luật rừng già, Sống chung với khỉ Lớp 3 Trường Làng. Đảng cộng đang học làm sang, Học đ̣i theo lối Trường Làng Lớp 3. Việt Nam Văn Hoá trên đà, Tụt hậu xuống dốc Lớp 3 Trường Làng. Đốc tờ Việt Cộng giỏi giang, Toàn là y tá Trường Làng Lớp 3. Đuổi Mỹ rồi lạy Mỹ qua, Rơ phường tráo trở Lớp 3 Trường Làng. Ai ơi nên nhớ cho rằng, “Việt Cộng một lũ Trường Làng Lớp 3!” Ai ơi nên tránh cho xa...
Toàn cả một lũ cực kỳ phản động! www.anhduomg.info Năm 1945 ông Tư đang miệt mài đèn sách, hy vọng ra trường được bổ dụng làm quan tham tá, th́ xếp bút nghiên theo tiếng gọi của sông núi. Cầm súng đánh đuổi giặc Tây đang trở lại, để dành độc lập cho quê hương. Năm 1954 nước Việt Nam chia cắt ra hai miền, ông đi tập kết ra Bắc. Năm 1975, sau khi miền Bắc chiến thắng trong cuộc nội chiến tương tàn do súng đạn ngoại bang cung cấp và thúc dục, ông hân hoan trở về. Trong trí tưởng tượng của nhiều người bà con gịng họ, th́ ông là một kẻ anh hùng oai phong lẫm liệt, cưỡi ngựa chiến, mang chiến bào, cầm gươm báu sáng ngời chỉ vào thiên địa hiên ngang. Nhưng họ thất vọng, v́ thấy ông, mặt mày bủng beo hốc hác, tiều tụy, chân mang dép râu, đầu đội nón cối sờn mục và áo quần nhàu nát lụng thụng màu phân ngựa. Trong một bữa ăn đoàn viên do bà chị ông tổ chức. Một người cháu trẻ tuổi hỏi: “Trong chế độ cộng sản, thanh thiếu niên có quyền yêu đương không?” Ông cười đáp: “Được chứ, đó là tự do cơ bản, ai cũng có quyền, nhưng phải báo cáo và thông qua tổ chức. Được tổ chức cho phép th́ tha hồ, nhưng nếu tổ chức không chấp thuận, th́ không nên tiếp tục t́nh yêu sai trái đó”. Đứa cháu nhún vai cười mĩm. Hỏi tiếp: “Thưa chú, người ta nói rằng, chế độ tư bản bất công, người giàu kẻ nghèo chênh lệch. Chế độ cộng sản tạo được công bằng gần như tuyệt đối, là mọi người đều khốn khổ bần cùng như nhau. Ngoại trừ một nhóm đảng viên cao cấp. Có đúng như vậy không?” “Tuyên truyền phản động. Nhưng có lẽ không phải là không có cơ sở” - Ông Tư gắp một mớ cá ḷng tong kho tiêu vào chén. Ông hỏi: “Cá nầy là cá ǵ mà ngon quá. Kho tiêu cay, ăn thấm miệng”. Bà chị dâu ông cười và trả lời : “Đây là cá ḷng tong”. - “Cá ḷng tong lá cá ǵ?” -“Là một loại cá voi, đă được sống trong xă hội chủ nghĩa lâu năm.” Cả nhà đều cười. Ông Tư đỏ mặt, nhưng không muốn tranh luận làm chi với những người mà ông cho là cực kỳ phản động. Ông Tư hỏi: “Ở đây có ai biết cái khác nhau giữa xă hội chủ nghĩa với tư bản chủ nghĩa? Tại sao ta xây dựng xă hội chủ nghĩa?” Đứa cháu lại nghiêm mặt và trả lời: “Trong tư bản chủ nghĩa, thiểu số tư nhân giàu có bóc lột nhân dân lao động. Trong xă hội chủ nghĩa, thiểu số của thiểu số đảng viên cầm quyền bóc lột toàn nhân dân, triệt để và khốc liệt hơn. Xă hội chủ nghĩa được xây dựng nên, cho người người được dịp làm biếng hơn, phè hơn, hoặc không làm chi cả cho khỏe”. Ông Tư chưa kịp phản ứng th́ bà chị dâu lại hỏi: “Tôi đố chú, nói được sự khác nhau ở dưới địa ngục tư bản, và địa ngục cộng sản?” Ông Tư lung túng: “Tôi không biết. Chị nói cho tôi nghe với”. - “Dưới địa ngục tư bản, người có tội phải nhảy bàn chông, và tắm vạc dầu. Dưới địa ngục xă hội chủ nghĩa, cũng như vậy, nhảy bàn chông và tắm vạc dầu. Nhưng rất nhiều khi, thiếu chông, và thiếu dầu, nên chỉ nhảy sàn đất, và tắm không khí mà thôi”. Cả nhà cùng cười. Ông Tư nói: “Thật là phản động và bôi bác..” Đứa cháu gái kêu ông Tư bằng cậu nói: “Cậu biết không? Cách nay nhiều năm, trước thời chiến tranh, có một ông già nhà giàu vào một tiệm bách hóa và trả tiền mua hết tất cả hàng hóa trong tiệm, nhưng không mang về, để lại tặng không cho các khách hàng đến sau ông, họ khỏi trả tiền. Chủ tiệm cười, sung sướng đồng ư. Ông già bắc ghế ngồi trước cửa tiệm xem chơi. Sau khi vài người khách vào tiệm mua, được cho không khỏi trả tiền, th́ dân chúng ào ào kéo đến. Mười lăm phút sau, cả cái tiệm thành đống rác, đổ vỡ tan hoang. Ông già ngồi cười. Chủ tiệm mếu máo hỏi ông già rằng: “Ông có thù ghét chi tôi không mà hại tôi đến thế? Tan nát cái tiệm rồi. Từ nay làm sao buôn bán chi được nữa? Ác chi mà ác đến thế ông ơi! Tại sao thế? “ Cụ già chậm rải giải thích: “Tôi đă già quá. Tôi biết không thể sống cho đến ngày cộng sản vào đây. Tôi muốn được thấy tận mắt thế nào là xă hội cộng sản”. Bố của cháu gái lườm mắt nh́n con và nói: “Để cho cậu của con ăn ngon miệng, nói chi ba cái chuyện tào lao mà nghẹn họng, nuốt không vô. Ngày vui đoàn tụ mà”. Đứa cháu gái trả lời: “Nhưng con không ưa chế độ, xă hội đó”. Ông Tư nh́n đứa cháu gái và nói: “Cậu hỏi con rằng, trong xă hội tư bản, con có thể bỏ việc mà đi chơi bất cứ khi nào con muốn không?” - “Không bao giờ”. - “Trong xă hội tư bản, con có thể lấy phương tiện, vật liệu của sở về xây nhà riêng không?” - “Không bao giờ”. Ông Tư dồn tiếp: “Trong xă hội tư bản, con có thể dùng thời giờ của sở để xây nhà riêng không? - “Không bao giờ”. - “Chú cho con biết, trong xă hội chủ nghĩa, mọi người đều làm được những điều đó. Thế th́ tại sao con không ưa thích xă hội chủ nghĩa?” Một đứa cháu khác hỏi tiếp: “Đọc nghị quyết của đảng cộng sản, cháu thấy họ viết rằng: “Trước đây chúng ta đang đứng trên bờ vực. Từ đó đến nay, chúng ta đă tiến được nhiều bước vượt bực”. Đứng trên bờ vực mà tiến được nhiều bước vượt bực, th́ có lộn mèo xuống hố hay không? Trong bài diễn văn gần đây, đồng chí tổng bí thư có đọc: “Chế độ cộng sản đang ở chân trời”. Có nghĩa là sao?”. Thằng cháu nhỏ khác cười giải thích: “Chân trời là cái ranh giới trông vào th́ thấy như mặt đất giáp trời. Nhưng càng đi đến, th́ càng xa, và không bao giờ gặp cả”. Ông Tư đang nuốt miếng thịt heo béo bùi mà nghẹn họng, đưa tay vuốt ngực, ho hen. Bà chị dâu lại hỏi: “Tôi đố chú, nếu chế độ cộng sản thành lập được giữa sa mạc Sahara , th́ chuyện ǵ sẽ xảy ra sau đó?” - “Tôi không biết”. - “Th́ chỉ trong vài năm thôi, sa mạc sẽ thiếu cát, và phải nhập cảng cát. Tương tự Liên Xô, là một xứ nông nghiệp, mà mấy chục năm qua phải nhập cảng lương thực”. Bà chị dâu nh́n ông Tư mà hỏi thêm: “Chú nói ở miền Bắc, dân chủ gấp vạn lần các xứ tư bản. Thế th́ chú có thể đứng ở lăng Bác Hồ, kêu tên Bác ra mà chữi Bác ngu hay không?” Ông Tư nh́n mọi người, rồi nói: “Tôi có thể làm điều ghê gớm hơn nữa, mà chẳng sợ rắc rối, chẳng ai bắt bớ tôi”. - “ Điều ǵ?” - “Tôi có thể ra ị trước lăng Bác, mà không ai làm ǵ tôi cả. Dân chủ quá đi chứ?” - “Có thật không?” Bà chị dâu tṛn mắt ngạc nhiên hỏi. Ông Tư cười bí hiểm, nói: “Cứ ị mà đừng tuột quần xuống th́ thôi. Ai mà bắt bẻ?” Đang ngồi ăn, bỗng nghe tiếng đạn đại bác bắn đ́ đùng. Bà chị dâu sợ hăi, hỏi ông Tư: “Có chuyện chi mà bắn súng dữ vậy? Có ǵ nguy hiểm không?” Ông Tư giải thích: “Đồng chí bí thư thành phố Mát-cơ-va qua thăm, tham quan ngoại giao.” Bà chị nhăn mặt nói: “Thế th́ không ai bắn giỏi cả hay sao, mà bắn hoài không trúng ông ấy?” Chị ông Tư xen vào câu chuyện: “Nầy cậu Tư, tôi nghe nói, khi hấp hối, Bác Hồ nói với đồng chí Tổng bí thư rằng: “Ta lo lắm, liệu nhân dân có theo anh hay không?” Đồng chí Tổng bí thư trả lời: “Chắc chắn theo”. Bác hỏi: “Có chắc không, nếu họ không theo th́ sao?” Đồng chí Tổng bí thư trả lời rất rành mạch rằng: “ Bác đừng lo. Họ phải theo tôi, nếu ai không theo tôi, th́ tôi cho họ đi theo Bác ngay”. Chuyện nầy có thật hay không?” Ông Tư lắc đầu nói: “Những chuyện bí mật của nhà nước như thế, chúng tôi không được quyền biết đến, và không ai được quyền tiết lộ.” Một đứa cháu trai đặt câu hỏi: “Thưa chú, chắc chú chưa quên ông Adam là tổ phụ loài người, như đă chép trong Thánh Kinh. Theo chú th́ ông Adam là người nước nào?” - “Chú đă theo đảng cộng sản và bỏ đạo từ lâu. Không c̣n biết ông Adam là ông nào, và là người xứ nào nữa. Thế th́ cháu nghĩ ông ta là người xứ nào?” - “Ông ấy là người Liên Xô ạ” - “Sao vậy?” - “V́ ông ấy trần truồng, không có được một cái khố che mông, và trên tay chỉ có một trái táo, mà vẫn tin tưởng là đang sống tại thiên đàng!” - “Khỉ, khỉ, bọn mầy đă bị Mỹ ngụy đầu độc tư tưởng. Cần phải được đi cải tạo thay đổi tư duy, có cái nh́n đứng đắn hơn về xă hội chủ nghĩa ưu việt. Các cháu có biết không, nước ta đang tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên xă hội chủ nghĩa. Chỉ một thời gian ngắn nữa, chúng ta sẽ vượt lên, và đi trước cả nước Mỹ nữa” - “Thưa chú, cháu đề nghị đi ngang nước Mỹ thôi, đừng đi trước họ”. - “Sao vậy?” - “Bởi ḿnh mà đi trước, họ thấy cái quần rách nát ḷi mông của ḿnh th́ kỳ lắm, xấu hổ”. Cả nhà cùng cười vang. Ông Tư cũng cười theo. Một đứa cháu nói: “Chú đă nghe chuyện của bác Hai chưa? Bác Hai ra miền Bắc làm việc từ trước khi có chiến tranh. Không có tội ǵ cả, nhưng bác bị bắt giam. Vị cai tù hỏi bác bị kết án bao nhiêu năm, v́ tội danh ǵ? Bác trả lời là bị kết án mười năm và không có tội danh ǵ cả. Ông cai tù trợn mắt lên, mắng rằng: “Láo khoét, thường thường, không có tội ǵ cả, th́ chỉ bị kết án có bốn năm mà thôi”. Vợ bác ở nhà, gởi thơ vào trại tù than thở là không có ai xới đất làm vườn để trồng khoai. Bác gởi một thơ ngắn về nhà, ghi: “ Chôn ở trong vườn”. Tuần sau, vợ bác gởi thơ lên, đại ư nói công an đă xới, đào khắp vườn, không bỏ sót một tấc đất nào cả. Bác gởi thơ về rằng: “Vườn đă được xới xong, chờ chi nữa mà không trồng trọt”. Ông Tư gắt lên: “Toàn cả chuyện bố láo. Nhưng chuyện sau đây, th́ có thật. Có một anh cán bộ sở tôi, chạy gấp về nhà, thấy bà vợ đang nằm trên giường với một người đàn ông lạ. Anh gào lên rằng, bà chẳng được cái tích sự ǵ cả, giờ nầy mà c̣n nằm đó. Bà có biết trên cửa hàng lương thực đang bán khoai ḿ, chỉ c̣n lại mấy chục kí. Không chạy mau lên th́ người ta mua hết bây giờ.” Bà chị ông Tư nói: “Khi bác Hồ mất, cậu biết chuyện ǵ xảy ra không?” - “Không. Chuyện ǵ thế?” - “Hôm ấy chú Huy trực . Có người kêu điện thoại vào xin được nói chuyện với Bác. Chú bảo Bác đă qua đời. Một lúc sau, người ấy kêu điện thoại lại và được trả lời như cũ. Người đó kêu thêm hai ba lần nữa. Bực quá, chú Huy gắt lên: “Tôi đă nói, Bác chết rồi. Ông không nghe, không hiểu sao?” Bên kia đáp rằng: “Tôi nghe ‘đă’ cái lỗ tai quá, nên kêu đi kêu lại nghe thêm cho sướng tai”. Thế th́ chú Huy chưa kể chuyện nầy cho nghe sao?” Khi bữa cơm gần tàn. Ông Tư nói với các cháu: “Các con phải tích cực phấn đấu để sau nay được vào đoàn, vào đảng. May ra mới ngóc đầu lên được”. - “Vâng, chúng cháu sẽ đi khám bệnh thần kinh trước. Đứa nào bị bệnh nặng, sẽ xin gia nhập đảng.. Người ta kể rằng, khi gặp khó khăn, chính trị bộ bên Liên Xô cho người ngồi đồng, gọi hồn ông Các-Mác lên để vấn kế. Khi nhập đồng, th́ hồn khóc rủ rượi. Hồn chỉ nói một câu, là cho gởi lời xin lỗi đến toàn thể nhân dân lao động khắp các xứ xă hội chủ nghĩa trên thế giới?” Một người bà con hỏi, trong xă hội chủ nghĩa, thiên hạ có thích chuyện tiếu lâm hay không? Ông Tư thành thực trả lời: “Nhiều người kể chuyện tiếu lâm, châm biếm mà bị tù đông lắm. Lần nọ, tôi gặp một anh chánh án nhân dân, đi ra khỏi ṭa và cười rũ rượi, cười chảy nước mắt. Tôi hỏi sao vậy? Anh nói là vừa nghe một chuyện khôi hài tuyệt vời. Tôi yêu cầu anh kể lại. Anh quắc mắt lên hỏi tôi đă điên chưa mà yêu cầu anh kể. V́ người kể câu chuyện đó, vừa bị anh kết án mười năm tù lao động khổ sai”. Một bà hỏi ông Tư: “Có phải trong xă hội chủ nghĩa, thời gian qua mau hơn trong tư bản chủ nghĩa không?” - “Chị muốn nói ǵ?” -”Tôi đọc, thấy báo cáo của các hợp tác xă nông nghiệp, họ đạt thành tích thi đua, khoai sắn chỉ trồng qua đêm là đă gặt hái được. Thế nghĩa là sao? Làm được phép tiên sao?” Ông Tư gật gù: “Báo cáo thành tích th́ phải làm vậy. Không ai làm khác cả. Đó là cách khôn ngoan nhất để sống c̣n. Cấp trên họ cũng biết sự thực ra sao, nhưng họ lại muốn được thấy những báo cáo đó mà thôi”. Bà chị ông Tư lắc đầu bực ḿnh nói: “Cậu bảo rằng xă hội cộng sản đă làm được những điều tốt đẹp cho con người. Tốt đẹp ở đâu, cậu cho tôi xem vài thí dụ đi”. Ông Tư bóp trán rồi trả lời: “Ví dụ như chị Năm Lài, trước kia mù chữ, đi chân đất, chuyên nghề chửi mướn, đánh ghen thuê. Bây giờ là chủ tịch hội phụ nữ yêu nước. Anh Tám Râu, thất học, nghèo không có quần xà lỏn mà mang, bây giờ đă có dép râu đi, và làm trưởng ban tuyên huấn giáo dục huyện. Và đồng chí Mười Búa , trước đây đâm thuê chém mướn ở bến xe, làm nghề hoạn heo, ai thấy cũng khinh bỉ, nhổ nước bọt. Nay đă là một thành viên trong Bộ Chính Trị. Đó, cái siêu việt của xă hội chủ nghĩa, chị thấy chưa?” Bà chị ông Tư nheo mắt nh́n kỹ, và hỏi ông: “Nầy, cậu bị thương tích trong trận đánh nào, mà bây giờ cái đầu cậu cứ gật gật măi, và tay cậu cứ đưa lên, đưa xuống hoài vậy?” Ông Tư cười bẻn lẻn thú nhận: “Tôi làm đại biểu nhân dân ở quốc hội. Cứ gật đầu và dong tay nhất trí hoài nên thành tật, nay không thế nào chữa khỏi được.” Bà chị hỏi: “Tại sao cậu lại binh vực và kính mến và thương yêu lăo Ba Dừa? Lăo đánh đập vợ mỗi ngày, tống cổ mẹ ra đường, lấy trộm tài sản nhà nước, chơi cờ gian bạc lận, hiếp dâm con bé bán vé số. Có ǵ mà cậu binh vực hắn thế?” - “Dù ǵ đi nữa, đồng chí Ba Dừa cũng là một người cộng sản chân chính, nên tôi binh vực và kính trọng”. Một giọng con gái rụt rè hỏi: “Nghe nói ở bên Liên Xô vĩ đại hàng năm có thi đua kể chuyện tiếu lâm phải không?” - “Có. Người kể chuyện hay nhất, được lảnh giải 20 năm đi đày, người lănh giải nh́ được 15 năm, người lảnh giải an ủi được 10 năm. Tất cả đếu được đi lao động khổ sai bên Siberia .” Đứa cháu cười và hỏi: “Theo chú, th́ ai là người theo, ai là người chống cộng sản?” “Người theo cộng sản là người cố t́nh như “tin” vào Mác và Lê-Nin. Người chống lại cộng sản, là người “hiểu” rơ Mác và Lê-Nin.” Buổi cơm đoàn tụ đă chấm dứt từ lâu, ông Tư cáo từ ra về. Ra khỏi cửa nhà, ông lẩm bẩm: “Toàn cả một lũ cực kỳ phản động. Ông mà báo cáo, th́ cả bọn đi tù cải tạo mục xương, mút mùa”
Tôi t́m hiểu Luật Đất Đai -Đỗ Thuư Hường - Tôi xin chia sẻ những ǵ tự t́m hiểu về cái bộ luật mất ḷng dân này. Ngoài việc đọc lại Luật (té ra có tới 4-5 cái, và nhiều nghị định, pháp lệnh đi kèm), tôi c̣n hỏi han những người cao tuổi, nhất là các nạn nhân. Riêng tôi, có thuận lợi hơn các bạn trong nhóm – v́ tôi học luật, lại có ông nội từng ở ban soạn thảo luật 1993. Chúng ta quan tâm chuyện đồng bào khiếu kiện triền miên do đất đai bị “thu hồi” nhưng được bồi thường quá rẻ mạt. Nhiều bạn nghĩ do tổ chức đảng ở địa phương lộng hành. Nghĩ vậy không sai, nhưng chưa đủ. Cái gốc là do LĐĐ đă truất quyền sở hữu đất của dân, từ đó cán bộ mới có thể hà hiếp dân. LĐĐ ở Việt Nam đă gây đau khổ, oan khiên cho hàng chục triệu người, nhất là nông dân, kể từ khi nó ra đời (1987). Chính nó giúp tham nhũng tăng lên gấp 4 lần và mỗi năm rót 10% GDP vào túi bọn tham nhũng, hoặc lăng phí. Hoàn toàn có cơ sở để đạo luật này bị gọi là “sản phẩm của tư duy phản động”. Suốt 20 năm vận hành, nó bị cuộc sống chống lại quyết liệt đến mức đảng CSVN phải sửa đổi, bổ sung, thay thế… tới 4 lần; và nay (2008) lại sắp phải thay luật lần thứ 5. Vậy mà Luật 2008 vẫn chỉ là tạm thời, c̣n theo thông báo chính thức th́ tới năm 2011 mới hy vọng có luật “hoàn chỉnh”. Nhưng ngay hôm nay tôi có thể nói: Không bao giờ có LĐĐ hoàn chỉnh, nếu không sửa tận gốc. Vậy cái “gốc” đó là ǵ? Cái gốc “phản động” của Luật Đất Đai Không nước nào dám coi tài nguyên đất đai là không quan trọng bậc nhất. Ở Việt Nam lại càng như vậy khi b́nh quân diện tích đất trên đầu người (vốn đă thấp) cứ ngày càng thu hẹp do dân số tăng nhanh. Đảng CSVN ư thức đầy đủ rằng độc quyền kiểm soát đất đai ở một nước mà nông dân chiếm trên 70% dân số sẽ tạo ra quyền lực tối thượng về kinh tế, qua đó là quyền lực độc tôn về xă hội và chính trị. Do vậy, hiến pháp 1980 được một quốc hội gồm 90% đảng viên thông qua có ghi một ư mà ngay khi đó người dân chưa thể nhận ra sự nguy hiểm cho ḿnh, thậm chí c̣n hả hê v́ thấy “toàn dân” (chung chung) được đảng đề cao: “Đất đai, rừng núi, sông hồ, hầm mỏ… mà pháp luật qui định là của Nhà nước đều thuộc sở hữu toàn dân”. Ông nội tôi bảo: Luật gia lơi đời như bà Ngô Bá Thành khi giơ tay thông qua luật c̣n tưởng rằng “đất đai thuộc sở hữu toàn dân” nghĩa là… đảng sẽ cho mỗi người dân sở hữu một mảnh đất (!). Dựa vào hiến pháp, LĐĐ 1987 (và các năm sau) khằng định: Đất đai là “tài nguyên quốc gia vô cùng quư giá, là tư liệu sản xuất đặc biệt không ǵ thay thế được, là địa bàn phân bố các khu dân cư, xây dựng các cơ sở khác nhau và trải qua nhiều thế hệ nhân dân ta tốn bao công sức và xương máu mới khai thác, bồi bổ, cải tạo và bảo vệ được vốn đất như ngày nay”. Khi đó, mọi người chưa thể nhận ra đây là lời mào đầu để ngay sau này đảng CSVN có lư do biến sở hữu đất đai của người dân (dù đó là tự mua một cách chính đáng, tự khai hoang, hoặc do tổ tiên để lại…) trong nháy mắt thành sở hữu của đảng. Kinh chưa? Chỉ bằng mấy tờ giấy mà đảng làm điên đảo cả xă hội! Đảng ta giải thích sự tước bỏ quyền sở hữu đất đai của dân bằng lư sự như sau: “Đất đai là kết quả của một quá tŕnh chế ngự thiên nhiên, chống giặc ngoại xâm của cả dân tộc chứ không của riêng ai. Tách khỏi những điều kiện của nhà nước, của cộng đồng, th́ không một cá nhân nào có thể khai phá và giữ ǵn bất cứ mảnh đất nào để rồi sau đó nói nó hoàn toàn là của ḿnh. Có chăng, ở đây họ chỉ có công khai phá và sử dụng nó”. Ai có công chống ngoại xâm? Đương nhiên, chúng ta phải học Lịch Sử Đảng để hiểu rằng đảng ta có công chống Pháp và Mỹ. Nhưng đảng cấm chúng ta nghĩ rằng sự nghiệp chống ngoại xâm là của toàn dân và có từ thời Hai Bà Trưng, Ngô Quyền, Lư Thường Kiệt, Trần Hưng đạo, Quang Trung… và sau khi đuổi được giặc th́ người dân thời xưa vẫn có quyền sở hữu đất. Quyền này vẫn được thừa nhận trong 80 năm thực dân Pháp chiếm nước ta. Ấy vậy mà sau khi đuổi được thực dân Pháp th́ đảng ta lại lư sự rằng không cá nhân nào có quyền sở hữu đất đai. Đang là chủ sở hữu, người dân trong nháy mắt chỉ c̣n có “quyền sử dụng”; trong khi đó, đảng vô sản vốn chẳng có tư đất nào ban phát cho dân bỗng nhiên trở thành người có quyền ra lệnh “thu hồi”(!). Dùng từ “thu hồi” trong LĐĐ chẳng lẽ không nói lên điều ǵ về năo trạng của đảng ta? Thực hiện luật = làm xáo trộn và gây đau khổ Luật 1987 mới thi hành được 5 năm rưỡi đă bị cuộc sống chống lại quyết liệt. Sự xáo trộn xă hội và bức xúc trong dân tới mức đe doạ, khiến đảng ta phải thay thế nó bằng Luật 1993. Luật này vẫn không thể “đi vào cuộc sống”, nên đến 1998 phải bổ sung nhiều điều. Vẫn không ổn, tới 2003 lại phải có luật mới. Nhưng chính cái Luật 2003 này đă tạo ra nhiều triệu dân oan, hàng chục ngàn cuộc khiếu kiện đông người và dài ngày, kể cả biến thành biểu t́nh… đến mức công an phải lộ diện đàn áp. Luật 2003 có công đầu đưa tham nhũng lên thành quốc nạn. Chính nó có vai tṛ hàng đầu khiến cho đảng phải ban hành và thực thi các quy định pháp luật về “cưỡng chế”, về tội “chống người thi hành công vụ”, “cấm tụ tập khiếu kiện quá 5 người”… Nay, lại sắp có luật 2008. Biện bạch cách ǵ th́ sự thay đổi luật soành soạch như vậy cũng cho thấy “ḷng dân” không chấp nhận “ư đảng”. Điều này, đảng ta biết rơ hơn chúng ta. Ví dụ, sự thi hành luật 1987. Đối tượng thi hành luật chỉ có 2: dân (ông chủ, theo học thuyết “làm chủ tập thể” của cụ Lê Duẩn) và nhà nước (đầy tớ, có nhiệm vụ… quản lư ông chủ). Luật 1987 khá đơn giản, v́ nội dung chủ yếu của nó chỉ là quy định quan hệ đất đai giữa chủ và đầy tớ. Ông chủ tuy mất hẳn quyền sở hữu đất đai, nhưng vẫn được đầy tớ cho phép sử dụng nó, khi cần th́ “thu hồi”. Không có đối tượng thứ ba nào khác. Chính khi LĐĐ 1987 có hiệu lực, mọi người nhận ra một điều: Ư đồ tiêu diệt tôn giáo, tiêu diệt sở hữu và tiêu diệt thị trường là ngu xuẩn, là việc chống Trời. Tuy về pháp lư, không ai có quyền mua bán đất, nhưng thị trường đất đai vẫn tồn tại dưới nhiều dạng khác nhau, thông qua luồn lách, hối lộ. Dân vẫn có quyền sở hữu nhà, do vậy khi đă có nhà hợp pháp th́ đương nhiên chủ nhà được “quyền sử dụng vĩnh viễn” (tức sở hữu) miếng đất nằm dưới cái nhà đó. Do vậy, chuyện ngược đời những năm đó là mảnh đất (cố định, tĩnh tại) lại phụ thuộc vào cái nhà (dễ biến động, có thể mua bán, đổi chác). Thế là, muốn bán (hay mua) đất chỉ cần làm cái nhà tạm bợ trên mảnh đất đó, rồi bán (hay mua) cái nhà đó là… xong. Cũng bằng cách đó, đất công bị chiếm dụng vô tội vạ. Người có quyền “cho phép làm nhà” tha hồ tham nhũng. Luật 1993. Thấy rơ, không thể xoá được thị trường nói chung và thị trường đất đai nói riêng, đảng ta cho phép luật này có những bổ khuyết quan trọng. Luật cho người dân được sử dụng đất lâu dài hơn (tới 20 và 50 năm) đồng thời có 5 quyền (sử dụng, chuyển quyền sử dụng, thừa kế, thế chấp và cho thuê đất: nghĩa là gần như có quyền sở hữu). Mặc dù về pháp lư, dân không có đất và nhà nước chưa thừa nhận thị trường đất đai, nhưng nhờ kẽ hở cố ư của luật, người ta vẫn mua bán đất; chỉ cần trong giao kèo ghi là… “giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất”. Cũng lúc này, đảng cảm thấy nguy cơ “chệch hướng” ngày càng lớn, nên dẫu buộc phải công nhận cơ chế thị trường, nhưng gắn cho nó cái đuôi “theo định hướng XHCN”. Tới nay, trải 20 năm, nhiều người cho rằng cái đuôi này sắp rụng hẳn, kể cả trong thị trường đất đai. Ông nội tôi nói lại: Những người tiến bộ trong nhóm soạn thảo luật 1993 phải rất khéo léo để không chạm tới nguyên lư “thép” (đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước thông nhất quản lư) mà vẫn đưa được 5 quyền cho dân. Kỳ công nhất, là đưa được ư “bồi thường theo giá thị trường” vào văn bản. Ư này giúp dân có cơ sở đấu tranh và tố cáo kiểu bồi thường (cướp) đất hiện nay là bất hợp pháp. Luật 1993 lạc hậu rất nhanh v́ không chỉ có hai đối tượng liên quan tới đất đai (như quy định ở luật 1987) mà c̣n phát sinh các đối tượng khác: cơ quan nhà nước, các tổ chức, đoàn thể, nông trường, đất của quân đội… Và thiếu những qui định về quỹ đất tạo cơ sở hạ tầng, chuyển đổi đất nông nghiệp sang mục đích khác và thiếu cả qui định chế độ sử dụng đất của các cơ quan, tổ chức… Chính v́ vậy, chỉ sau 1 năm, đă có tới hai pháp lệnh được bổ sung để cấp cứu. Với luật 1993, thị trường đất được ngấm ngầm phục hồi, sự mua bán công bằng và tấp nập hơn, giá cả phản ánh đúng giá trị của đất. Luật này chứa đựng mầm tham nhũng và rối loạn. Ví dụ quyền “giao đất” ngang với quyền sinh sát, rất dễ quy đổi ra tiền. Nhưng bất công và đau khổ xảy ra ngay lập tức mỗi khi bọn đầy tớ “thu hồi” đất mà mà chúng tạm giao cho ông chủ. Tuy trên văn bản có ghi rơ: đất bị thu hồi được bồi thường theo giá thị trường, nhưng “giá thị trường” ở đây lại “theo định hướng XHCN”, nghĩa là do “đầy tớ” quy định. Đây chính là nguyên nhân khiến người dân thấy rơ ḿnh bị ăn cướp. Khiếu kiện triền miên cũng từ đó mà ra. Cho tới năm nay, 2008, đảng thừa nhận rằng giá đất do nhà nước quy định để “đền bù” chỉ bằng 60% giá thực tế trên thị trường. Vậy, “thu hồi” là cướp trắng trợn 40% tài sản. Các luật về cưỡng chế, trừng trị “kẻ” chống người thi hành công vụ đă hỗ trợ đắc lực LĐĐ mỗi khi đảng “thu hồi” một diện tích lớn. Chưa đủ, về sau c̣n có nghị định “cấm tụ tập trên 5 người để khiếu kiện”. Từ đó, trên báo chí, chủ đề liên quan đất đai chiếm tỷ lệ vào loại cao nhất. Luật 1998 quy định việc (đầy tớ) giao đất cho các loại chủ (cá nhân và tổ chức), có thu tiền và không thu tiền sử dụng (thuê đất). Việc mua bán đất chưa được thừa nhận chính thức, do vậy vẫn được nguỵ trang dưới dạng “chuyền nhượng quyền sử dụng” và phải có sự cho phép của cấp có thẩm quyền. Nhiều người giàu lên bất thường v́ có quyền “cho phép”. Luật 2003: dự kiến tám nội dung phải sửa Trong cuộc họp báo này 7-3-2008 về sửa LĐĐ 2003, ông bộ trưởng Tài nguyên – Môi trường nói có 8 nội dung phải sửa và “phải sửa ngay”: 1) vấn đề quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất; 2) giao đất, cho thuê đất, chuyển mục đích sử dụng đất; 3) tài chính về đất đai, giá đất; 4) cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và quyền sở hữu tài sản gắn liền với đất; 5) thời hạn sử dụng đất; 6) quyền sử dụng đất khi cổ phần hóa, lên sàn giao dịch chứng khoán; 7) thủ tục hành chính trong quản lư và sử dụng đất; 8) quản lư và phát triển thị trường bất động sản. Qua đó, ta thấy nhiều điều đă phát sinh mà luật 2003 không lường trước, đồng thời nhiều vấn đề do sự ngoan cố về quan điểm và lập trường. Ví dụ nội dung 4 cho thấy dân vẫn mất quyền sở hữu đất, nhưng nội dung 3 (giá đất) và 8 (thị trường bất động sản) lại cho thấy sức mạnh vô địch của cơ chế thị trường đối với mọi phản động lực dám chống lại nó. Hy vọng sẽ tới lúc thắng bại phân minh. Trong hội nghị có người khen ngợi tính hiệu dụng và tiện lợi rất cao của bằng khoán điền thổ (giấy công nhận sở hữu đất thực hiện từ năm 1927 và đề nghị đảng ta nên học theo cách đó (của thực dân, phong kiến). Chuyện cấp riêng rẽ “sổ hồng” (công nhận sở hữu nhà, do Bộ Xây Dựng cấp giấy) và “sổ đỏ” (chỉ công nhận “quyền sử dụng đất”, do bộ TN-MT cấp) đang bị phản đối dữ, dư luận đang đ̣i hỏi gộp lại… (xem vấn đề 4 ở trên). Cái nguyên lư thép về “sở hữu toàn dân” đang núng thế. Nhưng vấn đề nổi cộm nhất vẫn là giá đất “thế nào là theo giá thị trường” (không kèm định hướng XHCN). Đây là điều mà tất cả các tờ báo đều nêu rơ sau cuộc họp báo. Mời các bạn đọc bài trên các báo khác nhau phản ánh nội dung cuộc họp báo nói trên và ư kiến, quan điểm của các tờ báo. Những ǵ c̣n rơi rớt lại của mô h́nh XHCN “cũ”: 1. Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước (của đảng, do đảng, v́ đảng) thống nhất quản lư. Hậu quả: a) đất công bị chiếm dụng vô tội vạ; b) tham nhũng tràn lan; c) khi trưng dụng đất tư nhân cho việc công ích lẽ ra cần coi người mất đất là những người có công, hy sinh, phải bồi thường cao hơn giá thị trường th́ lại làm ngược lại. 2. Quốc doanh là chủ đạo (mặc dù quốc doanh chiếm dụng 70% vốn nhà nước nhưng chỉ dưa lại 30% lăi, nhưng nếu không thế th́… mất CNXH) 3. Cái đuôi “định hướng XHCN” gắn vào cơ chế thị trường khiến thị trường không phát huy hết tác dụng tích cực, mà c̣n ngược lại 4. Tất cả những ǵ ở trên chỉ để tạo cớ cho đảng ta cai trị dân vĩnh viễn Nguồn và độc gỉa phản hồi Xin vào DÂN LUẬN http://danluan.org/node/5184#comment-14866
10 phát biểu “đỉnh cao trí tuệ” của lănh đạo VN năm 2010
Cái lũ này bị đứt dây thần kinh Ngượng hết rồi!
1. Tướng Phùng Quang Thanh – UVBCT – Bộ trưởng bộ quốc Pḥng: “…Trên biển Đông là yên tĩnh, tôi chỉ huy quân đội hằng ngày, hằng giờ, tôi nắm t́nh h́nh hoạt động của chúng ta hết sức b́nh thường. Vẫn làm, vẫn hoạt động kinh tế b́nh thường, hàng... hải b́nh thường, du lịch b́nh thường, làm ăn b́nh thường và không có vấn đề ǵ trở ngại cả” .
2. Nguyễn Sinh Hùng – Phó thủ tướng: “…Nghiêm ở đây không có nghĩa sai là “chặt chém” ngay, như vậy th́ hết người, không có người để làm. Thử hỏi trong số chúng ta ngồi đây, bản thân tôi nhiều khi cũng tự hỏi ḿnh làm trăm việc, làm mười việc thế nào cũng sai một hai việc cũng nên, có khi sai lớn, có khi sai nhỏ, nhưng mà các đồng chí cứ dẹp đi th́ bầu không kịp?” .
3. Nguyễn Thiện Nhân – Phó thủ tướng: “…Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn ư thức sâu sắc về mối quan hệ hữu nghị truyền thống Việt-Trung và giáo dục cho các thế hệ người Việt Nam hôm nay và mai sau luôn biết giữ ǵn và phát triển mối quan hệ vừa là đồng chí, vừa là anh em đó; v́ ḥa b́nh, độc lập dân tộc, v́ sự phồn vinh của hai dân tộc và nhân dân hai nước Việt Nam và Trung Hoa…” .
4. Phạm Khôi Nguyên – Bộ trường tài nguyên môi trường nói về sự cố trong dự án boxit Tây Nguyên: “…Phía Hung không hề lường trước sự cố, c̣n phía VN chúng ta đă lường trước được những sự cố trên và nễu xảy ra chuyện ǵ th́ hoàn toàn bảo đảm được mức độ an toàn” .
5. Vơ Hồng Phúc - Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư về trách nhiệm của bộ này trong vấn đề Vinashin: “…Chúng tôi không có một trách nhiệm ǵ mà phải chịu trách nhiệm” .
6. Nguyễn Quốc Triệu - Bộ trưởng Y tế , chiều 22/11, bị truy trách nhiệm khi không thực hiện lời hứa giảm t́nh trạng quá tải, bệnh nhân phải nằm ghép: "Qua truyền h́nh trực tiếp, tôi nói với toàn dân rằng Bộ Y tế rất quyết tâm, c̣n hứa 2, 3, 4, 5 năm th́ chưa bao giờ" và "Tôi hứa chấm dứt ghép nhiều bệnh nhân một giường chỉ là câu chuyện truyền miệng tầm phào thôi".
7. Hoàng Ngọc Liên - Trưởng công an huyện Hoằng Hoá trả lời phóng viên về việc công an “xin” 7.5 triệu đồng v́ dân không mang giấy tờ tuy thân: “…Việc mấy anh công an này làm là sai rồi. Các anh đó hiểu biết chưa được nhiều, các anh thông cảm bỏ qua cho” .
8. Thượng tá Nguyễn Quốc Tiến - trưởng công an thị xă Cẩm Phả nói về vụ Clip công an thóa mạ và quay cảnh gái mại dâm trần truồng: “…Về nguyên tắc, khi bắt quả tang mại dâm th́ không được quay phim như vậy, nhưng có thể do tâm lư cán bộ, chiến sĩ muốn ghi lại làm bằng chứng để “đấu tranh” với đối tượng môi giới nên đă tự ư quay” .
9. Trần Văn Tuyền – Tổng thanh tra chính phủ: “…Khiếu nại đông người là vấn đề rất nhạy cảm và phức tạp, nếu quy định vấn đề này trong Luật khiếu nại dễ dẫn đến việc lợi dụng, để gây rối, ảnh hưởng đến an ninh chính trị và trật tự an toàn xă hội” .
10. Hội Thẩm Nhân Dân trong một phiên ṭa xử về mại dâm: “…Bị cáo là người vô nhân đạo. Đă nhận tiền của người ta th́ phải đi bán dâm chứ ai nhận tiền rồi lại chạy. Làm ăn như thế là mất uy tín...” .
Nguồn: FB:"Những phát biểu ở "đỉnh cao trí tuệ" của ban lănh đạo Việt Nam"
http://www.laodong.com.vn/home/khong...187474.laodong\ http://tuoitre.vn/chinh-tri-xa-hoi/3...t-cao-toc.html http://www.qdnd.vn/QDNDSite/vi-VN/61...9/Default.aspx http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/201...ngon-re-khach- http://vneconomy.vn/201011230851748P...-tu-vo-can.htm http://vnexpress.net/gl/doi-song/2010/11/3ba234b2/ http://www.baodatviet.vn/Home/chinht...119681.datviet http://vtc.vn/2-268749/xa-hoi/xin-da...ng-giay-to.htm http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/P...i-vi-pham.html http://bee.net.vn/channel/2041/20101...nguoi-1774892/ http://www.phapluatvn.vn/phapdinh/20...n-toa-2009319
http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php/3048-ĐẢNG-CƯỚP-Ở-VIỆT-NAM PhoNang 2010/12/28 Phó Cối Năm 2001 nhà nước việt cộng cho phép Việt kiều mua nhà, đất. Có văn bản công bố trên báo đảng đàng hoàng. Ông Michel Lư, Việt kiều Pháp, tưởng bở, mua 1,000 mét vuông đất ở Phan Thiết. Khi mua xong th́ các đồng chí đến tịch thu. Kiện tới, kiện lui, kiện riết lên tới ṭa tối cao. Toà phán “Việt kiều ở đâu th́ về đó mà mua đất. Ở Việt Nam, đất đai, ruộng đồng, núi biển đều thuộc tài sản nhà nước”. Ông Michel nghe thế, mừng quá, làm tiệc ăn mừng. Hỏi sao, mất đất mà mừng? Ông Michel bảo “Cũng may, chưa xây building. . .”. Ở nước ngoài, mấy ông bà Việt kiều ngây thơ, chưa hiểu việt cộng là ǵ, nghe bọn nằm vùng dụ dỗ, tưởng bở, phen nầy giàu to, mang tiền về bỏ vô mấy cái tàu há mồm đang chờ sẵn. Rốt cuộc, bỏ của chạy lấy người. Về đến xứ tạm dung mà mặt vẫn c̣n xanh lè “Hú vía! Chưa vô tù”. Thời kháng chiến chống Pháp, người ta theo kháng chiến v́ muốn đuổi thực dân Pháp ra khỏi nước, nhưng ai cũng bảo nhau “Nói láo như Vẹm”. Vẹm là chữ Việt Minh nói tắt VM. Tổng thống khôn nhà dại chợ Nguyễn văn Thiệu, ma mănh cỡ đó c̣n ngán việt cộng “Đừng nghe những ǵ cộng sản nói. . .”. Việt kiều có quyền mua đất mua nhà phải là những con vật ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản như trần văn trường, phạm đăng long cơ mới đủ tư cách. Những tên làm chó săn tép riu, phát ngôn lảm nhảm mấy câu th́ c̣n lâu. Chớ tưởng ḿnh công trạng, thử về mua đất mua nhà coi! Chỉ ít lâu cũng bị tịch thu c̣n đi tù nữa. Báo đăng nhan nhản ra đó.
C̣n đây là chuyện ông hoàng Nguyễn Phước Vĩnh Giu, con trai nhà vua yêu nước, chống thực dân Pháp, là Thành Thái, em ruột vua Duy Tân. Năm 1973 hoàng tử Vĩnh Giu bán hết tài sản của hai vị cựu hoàng ở đảo Réunion về Việt Nam mua hai căn nhà. Một ở thành nội Huế, một ở Cần thơ làm nơi họp mặt con cháu trong hoàng tộc. Năm 1978 các đồng chí thấy ngon ăn quá, tịch thu, đuổi ông hoàng ra đường. Nên nhớ năm 1945-1946 hồ chí minh long trọng hứa với hoàng đế Bảo Đại là sẽ bảo vệ tài sản, nhân mạng của hoàng gia nhà Nguyễn. Cũng may cho hoàng tử Vĩnh Giu, chưa bị đi tù cải tạo. Từ năm 1980 hoàng tử Vĩnh Giu làm đủ thứ nghề để nuôi cháu, và tậu được một cái cḥi, bề rộng 1mét 7, dài 7mét. Đọc đến đây, bạn thử nh́n quanh chỗ bạn đang ngồi và tưởng tượng đến nơi vừa ở vừa nấu nướng, tắm giặt. . . của một ông hoàng hơn 90 tuổi và đứa cháu thất nghiệp của ông ta. Bạn tưởng tôi ghét việt cộng và nói láo để nói xấu chế độ. Khi nào có dịp về Việt Nam, mời bạn đến số nhà 158 / 36 / 4ac đường Phan đ́nh Phùng, Cần Thơ, hỏi cụ Nguyễn Phước Vĩnh Giu sẽ rơ. Coi bộ khó t́m! Ở Việt Nam, khi t́m nhà, một cái xuyệt là một cái quẹo vào hẻm, thêm một cái xuyệt nữa là quẹo thêm một cái hẻm nữa. . . Khi đă t́m thấy số của cái hẻm, c̣n phải t́m theo chữ nữa. Nhà càng nhiều xuyệt càng thê thảm. Năm 1975 việt cộng vào cướp miền Nam cụ Giu đă 65 tuổi, vậy mà nỡ đuổi một ông già ra khỏi nhà để cướp nhà! Đảng (ăn cướp) của ta quả là nhân đạo! Đúng vậy, v́ cụ không bị đi tù. Nếu đi tù th́ chỉ ba bảy hăm mốt ngày cụ Giu đă lên thiên đường cộng sản từ lâu rồi. Đồng bào trong nước, cả Nam lẫn Bắc đang “hầm” lắm. Không ai nói ra nhưng đều nghĩ trong đầu “Bữa nào đổi đời, chúng mầy sẽ không c̣n đất chôn! Mả thằng giặc giết người không gớm tay là thằng hồ chí minh, cũng sẽ làm chỗ đi ỉa, như dân vượt biên thường nói mỗi khi đi ỉa “Đi thăm lăng bác!”.
Hiệp định Geneve 1954, chia cắt đất nước, các đồng chí miền nam tập kết ra Bắc (1954) được tiếp tục huấn luyện cách giết đồng bào miền Nam cho giỏi, sau đó trở về miền Nam thực hiện chỉ thị của đảng và bác là giết đồng bào miền Nam càng nhiều càng được huy chương, càng được biểu dương. Năm 1968 các đồng chí giỏi quá đảng thưởng công cho bằng cuộc tấn công Mậu Thân. Đảng ta bị (tapis) tố xả láng, các đồng chí, mười người chết bảy c̣n ba, chết hai c̣n một mới ra thái b́nh. (Thái B́nh là đồng bào tỉnh Thái B́nh vào chiếm đất trong Nam làm kinh tế mới). Năm 75, đồng chí nào sống sót vui mừng về làm chủ đất nước. Nhưng sau đó các đồng chí nam bộ mới té ngữa ḅ càng! Cái gọi là chính phủ miền nam Việt Nam bị quân Tam Phủ (Thanh Nghệ Tĩnh) dẹp tiệm, rồi th́ các đồng chí Nam kỳ làm trong các cơ quan chính quyền phía nam cũng bị đuổi ra khỏi cơ quan.
Bây giờ th́, ở việt Nam, vào cơ quan, xí nghiệp nào, ghế nào liên hệ đến tiền bạc, ghế nào có thể hoạnh họe để móc họng đồng bào, ăn hối lộ được th́ các đồng chí bắc kỳ 75 với bọn nói giọng trọ trẹ Thanh Nghệ Tĩnh ngồi cả! Các đồng chí miền nam bị ra ŕa, uất ức quá mới tụ tập nhau lập nên cái hội gọi là “Câu lạc bộ kháng chiến nam bộ”. Ở đó đồng chí nào cũng kể công, cũng khoe hai bàn tay đẫm máu đồng bào miền nam, khoe huân chương do bác đảng gắn đầy ngực, mà bây giờ phải ngồi rù, ăn lương hưu trí!. . . Các đồng chí tụ tập nhau, ngồi chửi thề “địt mẹ, đéo bà” ỏm tỏi được mấy bữa th́ cái “câu lạc bộ kháng chiến nam bộ” đó bị dẹp tiệm. “Xéo ngay! Ngồi đấy mà phát ngôn bừa băi!”. Mấy tên đầu têu (như trần văn trà, trần bạch đằng) th́ cho mỗi đứa vài ngôi biệt thự để cho tư bản mướn kiếm tiền, vậy là mấy tên đầu têu nầy câm mồm, c̣n mấy tên tép riêu th́ đá đít, đuổi chạy tan tác. Không cho lập câu lạc bộ kháng chiến th́ mấy con gà rù “nam kỳ giết người nam kỳ” nầy lập câu lạc bộ chui, lấy tên là “ Câu lạc bộ trần b́”. Bạn đọc cũng biết, trong thuốc bắc có vị thuốc gọi là trần b́, là vỏ quít phơi khô. Ư mấy tên giết người nam kỳ muốn nói là bị đảng vắt chanh bỏ vỏ. Thời chiến tranh th́ xúi mấy thằng nam kỳ tập kết, nằm vùng nhào vô bom, đạn. Chiếm được miền Nam th́ đuổi cổ, cho làm thằng cán bộ trần b́. Đói quá, ở thành phố th́ các đồng chí đi bán vé số, ra lề đường vá xe đạp, đến các tiệm ăn xin giữ xe, lau xe kiếm tiền bố thí của các đồng chí bắc kỳ đi ăn nhà hàng. . . Ở thôn quê th́ các đồng chí quay về với ruộng đồng. Dù bị đồng bào khinh khi, tránh như tránh hủi, nhưng cũng yên thân già.
Không ngờ, bọn quân tam phủ, vào nam thấy ruộng xanh, lúa tốt mới phát động hợp tác hóa nông nghiệp, nghĩa là tất cả ruộng đất đều thành của chung, mỗi ngày vác cuốc ra đồng, làm tính công điểm. Coi như các đồng chí trần b́ bù trất, chẳng c̣n mảnh đất cắm dùi. Dân miền Nam trước giờ quen sống tự do, nay bị lùa vào hợp tác xă nông nghiệp, họ không thích. Không thích th́ họ ỳ ra. V́ có làm bao nhiêu, phải đóng thuế nông nghiệp (45%) lại bị ban chủ nhiệm ăn xén, ăn bớt. . . đến tay xă viên th́ được chia có mấy kư thóc! Thế là cả nước ăn bo bo với khoai ḿ khô. Thấy không xong, lũ quân tam phủ bèn chia lại ruộng cho từng hộ, tự cày cấy lấy mà đóng thuế. Đến đây th́ màn cướp bắt đầu. Cứ ruộng tốt chúng chia cho bọn bắc kỳ 75 với bọn trọ trẹ Thanh Nghệ Tĩnh, mấy đồng chí nam bộ lại trơ khất, được thí cho mấy chỗ chó không thèm đến ỉa. . .Vậy là quá lắm! Cướp kiểu đó th́ hết nước nói! Vậy là các đồng chí lại đeo mấy cái “huy chương giết người miền Nam” lên ngực, kéo cả bầu đoàn thê tử lên Sài G̣n biểu t́nh, đ̣i lại ruộng. Cả bọn cứ cà lơ thất thểu hết đến ủy ban nhân dân thành phố lại kéo nhau đến hang ổ bọn trung ương đảng ở góc đường Hiền Vương, Yên Đổ mà ngồi ăn vạ. Ngồi riết mỏi lưng th́ nằm, nằm riết th́ tiền, gạo cũng hết vậy là cả bọn lại thất thểu kéo về quê tiếp tục chửi thề. Những bàn tay đẫm máu đồng bào miền Nam lại ngửa ra xin ăn đồng bào miền Nam! Than ôi! Làm thằng ăn cướp xin đi theo đảng cướp cũng không được! Đành làm thằng ăn mày.
Khi đă cướp sạch miền Nam, đảng ta quay qua cướp đồng bào miền Bắc. Dân Thái B́nh, Nam Định. . . đứng lên tự vệ. Họ cùm đầu bọn đảng viên, bọn hương đảng địa phương, đánh cho nhừ tử, đốt cơ quan, trụ sở. . . Vậy là bọn công an trung ương kéo về đàn áp. Trừ một số cho đi ṃ tôm (mất tích) số đồng bào c̣n lại chúng đưa ra ṭa, bỏ tù. Điển h́nh như vài vụ sau đây để chứng minh.
Ngày 18 tháng 12 năm 2002, tại Nam Định 10 nông dân bị tuyên án tù v́ biểu t́nh chống cán bộ địa phương cướp đất. Ngày 30 tháng 12 năm 2002, tại Hà Tây, 21 nông dân bị tuyên án tù v́ chống đảng cướp ruộng. Ở quận B́nh Thạnh, thành phố Sài G̣n, ông Đoàn văn Tài, 73 tuổi, bị công an đuổi ra khỏi nhà để chiếm đất. Ông Tài tưới xăng khắp nhà, quyết chết với căn nhà. Một cậu công an sớn sác nhào vô giật b́nh xăng, bị lửa thiêu chết ngắt, ông Tài không bị ǵ cả. Ngày 22 tháng 1 năm 2003, ông Tài bị kết án tù chung thân!
Người ta thường bảo “Không ai chịu cha ăn cướp!”. Ư nói là dù ăn cướp thực đi nữa th́ thằng ăn cướp cũng không bao giờ nhận cái danh hiệu đó. Vậy mà đảng cộng sản Việt Nam lại vỗ ngực xưng danh là ăn cướp. Năm 1946, cộng sản việt nam nhào lên “cướp chính quyền” Đến bây giờ chúng vẫn hănh diện tự xưng là “cướp” chính quyền. Danh chính ngôn thuận, chúng cướp đất, cướp nhà, cướp tài sản của đồng bào, bị chửi tận mặt là “Quân ăn cướp!” chúng chẳng xấu hổ ǵ. Mao Trạch Đông đă dạy chúng “Có súng đạn là có tất cả”.
Nghề ăn cướp chính danh nầy coi bộ khá nên đồng chí cha truyền cho đồng chí con cách ăn cướp. Để luyện tay nghề, chúng đưa súng cho con đi cướp giật ngoài đường, vào nhà lương dân, dí súng vào đầu lấy của, lấy tiền để đi nhảy đầm, chích x́ ke ma túy. Thế nên khi chúng ăn cướp bị đồng bào bắt giao cho công an th́ công an phải thả ra ngay khi biết chúng là con cán bộ, đảng viên. Hiện nay tại Việt Nam chỉ có con cán bộ đảng viên mới đủ tư cách làm thằng ăn cướp, và chúng chỉ được dạy có một nghề đó thôi, để sau nầy nối gót cha anh mà làm chủ đất nước, đục khoét công qũy, ăn hối lộ, bán tài nguyên quốc gia cho tư bản, cắt đất dâng biển cho đàn anh Trung quốc vĩ đại.
Người nào hy vọng hăo là một ngày nào đó, bọn ăn cướp sẽ đổi mới, sẽ cởi trói, sẽ tiến bộ. . . rồi sẽ có tự do dân chủ cho đồng bào Việt Nam, hoặc hy vọng là bọn trẻ lên nắm chính quyền, chúng có đi ra nước ngoài, mục kích được cảnh người dân Âu Mỹ sung sướng trong tự do dân chủ, giàu sang. . . khi về nước sẽ tiến hành thực thi dân chủ, tự do cho người dân. Nghĩ như vậy là lầm to. Như đă tŕnh bày ở trên, lũ cướp con sẽ theo gương cướp cha mà tiếp tục ăn cướp nhiều hơn, tinh vi hơn. V́ chúng đâu có được dạy dỗ để trở nên người tốt đâu. Ăn trộm, ăn cắp đă trở thành bản chất, thành truyền thống từ lâu rồi. Thí dụ sau đây chứng minh điều đó. Trong tháng 2 năm 2003, báo Lao Động trong nước có đăng một bài nói về người Việt đi lao động ở Malaysia đánh lộn bị đuổi cổ về nước một số lớn. Chẳng phải v́ chừng đó khiến nước chủ nhà ngán ngẩm mà v́ cái bản chất vô học, du thủ du thực của bọn con cái cán bộ đảng viên đă quậy nước chủ nhà muốn điên cái đầu. Báo Lao Động lượt kê một vài hành vi tiêu biểu mà chúng ta, ở nước ngoài dù chậm tiến bao nhiêu cũng không thể ngờ được. Trên máy bay, từ Sài G̣n đi Kuala Lumpur, các cậu con trời nầy chui vô pḥng vệ sinh hút thuốc, máy báo động kêu ầm lên, người ta phác giác hắn hút thuốc, vậy mà hắn chối phăng, cho đến khi đưa cái tàn thuốc ra mới chịu câm họng. Đến phi trường Kuala Lumpur, bọn chúng lại tiếp tục hút thuốc trong phi trường, coi như ở nhà (đảng viên). Khi vào siêu thị, cứ la cà, ḷng ṿng bốc kẹo bỏ vô mồm ăn, thản nhiên như người Hà Nội. Đến Malaysia làm, lại bắt trộm chó của người bản xứ, mua rượu về nhậu. Các cô đi lao động bằng “vốn tự có” (là cái đó đó). . . nhưng xứ Hồi Giáo cấm chuyện đó nên “không khá nổi” các cô bèn quay qua “bóc lột sức lao động” của các cậu con trời nầy. Chủ bắt gặp, đuổi cổ. Làm trong công xưởng th́ ăn cắp sản phẩm. Làm ở nhà máy th́ ăn cắp máy móc nhỏ, làm ở nhà máy chế biến thịt gà th́ ăn cắp thịt gà. . .
Bạn muốn biết tường tận, tỉ mỷ, xin t́m báo Lao Động trong nước mà đọc. Tôi không đủ xấu hổ lây, nên không viết tiếp được. Tương lai nước nhà do nơi thanh niên. Đảng ta đă đào tạo những đoàn viên ăn cắp để sau nầy thành những đảng viên lên nắm chính quyền làm những thằng ăn cướp trong cái đảng ăn cướp là đảng cộng sản việt nam.
Phó Cối Nguồn : Trang chủ CDNVQGTDTP Ghi chú : Đảng csVN và nhà nước XHCN VN của Thế kỷ 21 : Văn minh và tiến bộ đả học hỏi theo gương "bác Hố " để bắt kịp Cu ba , Bắc hàn ... http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php/2926-Lời-nói-hay
http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php/2926-Lời-nói-hay
Nhà văn Nga Alexandre Soljenitsyn nói: "Khi thấy thằng CS nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không ở lại nghe nó nói láo. Nếu ta không can đảm bỏ đi, mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại, những lời nó đă nói láo với người khác."
Đức Dalai Lama lănh tụ tinh thần Phật giáo Tây Tạng nói : "Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng đôc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời."
Bà Thủ tướng Đức Angela Merkel nói: "Cộng Sản đă làm cho người dân trở thành gian dối."
Bí thư đảng CS Nam Tư Milovan Djilas nói : "20 tuổi mà không theo CS, là không có trái tim, 40 tuổi mà không từ bỏ CS là không có cái đầu."
Cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin nói : "CS không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó."
Cựu Tổng bí thư đảng CS Liên xô Mr. Gorbachev nói : "Tôi đă bỏ một nửa cuộc đời cho lư tưởng CS. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá."
Cựu Tổng thống Nga Putin nói : "Kẻ nào tin những ǵ CS nói là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của CS, là không có trái tim."
Năm Của Các Anh (Công An VN) 2010 http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php/3057-Năm-Của-Các-Anh-(Công-An-VN)-2010
Còn chục ngày nữa là hết năm, dạo một vòng các tờ báo trong nước thì thấy có khá nhiều bài tổng kết rất đình đám, kiểu như những sự kiện tiêu biểu, những nhân vật tiêu biểu...
Năm nay nếu có giải thưởng “cống hiến v́ thành tựu cách mạng”, theo mình giải sẽ được trao cho các anh công an với chuỗi “thành tích” khá dầy và nổi bật.
Cùng nhau ta điểm lại một loạt thành tích nhé:
1. Tháng 1/2010: Làm rơ vụ 2 người bị chết tại cơ quan công an.
[Link 1 – link 2 – link 3.]
Anh Bảo chết vào ngày 22/01/2010, nhưng mãi đến tháng 3 báo chí trong nước mới đưa tin.
Tệ hơn nữa là anh Nguyễn Mạnh Hùng chết vào khoảng cuối tháng 11/2009, thì đến tận tháng 3 mới có tin.
2. Tháng 3/2010: Bắc Ninh – chính quyền lại sử dụng côn đồ để trấn áp người dân.
3. Tháng 5/2010: Vụ chết khi tạm giam: Công an đưa 10 triệu cho gia đ́nh nạn nhân.
[Link 1 - link 2 - link 3.]
Công an nổ súng làm 1 người chết, 2 người bị thương.
Vụ công an nổ súng ở Nghi Sơn: Nạn nhân thứ 2 đă chết.
4. Tháng 6/2010: Một công dân tử vong sau khi rời trụ sở công an
5. Tháng 7/2010: Bắc Giang công bố nguyên nhân chết người tại trụ sở CA
[Link 1 - link 2]
6. Tháng 8/2010:
Cảnh sát Giao thông nổ súng, nữ sinh lĩnh đạn v́ không đội mũ bảo hiểm?
Ba con vịt “nuốt” một mạng người.
(Lao Động) - Chỉ v́ mấy con vịt hay phá rối, hai mẹ con va chạm với nhau, bà mẹ trong lúc nóng giận đă làm đơn gửi đến cơ quan công an với mong muốn công an dọa cho đứa con một trận để nó ngoan hơn. Thế nhưng sau một ngày, cơ quan công an đă trả lại cho bà chiếc quan tài và xác chết đứa con trai.
7. Tháng 9/2010: Công an đánh người gây ùn tắc giao thông.
[Link 1 - link 2.]
8. Tháng 11/2010: Dân “tố” công an hành hung người phải nhập viện.
Học sinh lớp 8 bị công an xă đánh đến ngất.
Sốc với clip “bắt quả tang” mua bán dâm.
8. Tháng 12/2010: Mang xác chết đến Công an phường ăn vạ.
Bức xúc “bắt” vi phạm giao thông, người dân bao vây công an phường.
Để khách quan với dư luận, mình hầu như chỉ đưa link của các báo trong nước thôi đấy nhé, nếu đưa tất cả các link của báo thuộc “thế lực thù địch” vào đây đương nhiên là cái list “thành tích” này nó sẽ dài không thể tả nổi.
Đã có nhiều người chết, nhiều người bị đánh đập vì họ phạm luật giao thông, vì họ bị nghi là có dấu hiệu trộm cắp...
Vấn đề đặt ra là đến giờ, đã có vụ án nào được công khai xét xử khi có án mạng xảy ra do công an chưa?
Câu trả lời là : CHƯA.
Ngoài hình thức kiểm điểm, hạ bậc, cách chức, thì ít nhất là đến giờ này cá nhân tôi chưa đọc được tin đồng chí công an nhân dân nào bị đưa ra xét xử trước pháp luật như một người bình thường cả.
Với phương châm: “Công an nhân dân - Chỉ biết còn Đảng, còn mình” th́ có lẽ Đảng là lá chắn vững vàng nhất cho mọi hành vi sai phạm và vi phạm pháp luật có hệ thống của lực lượng công an.
Người ta chỉ mới nghe nói đến hình thức cảnh cáo, kỷ luật trong Đảng, chứ chưa một ai tận mắt thấy hình thức xử lý nghiêm minh của luật pháp đối với những con người “c̣n Đảng c̣n ḿnh” khi phạm tội cả.
Đó là điều bất công mà ai cũng thấy.
Năm 2010 - là năm mà lực lượng công an “xứng đáng” được trao tặng danh hiệu “cống hiến vì thành tựu cách mạng”, bởi nhờ đó mà người ta có thể thấy:
Đạo đức cách mạng và lý tưởng sáng ngời của Đảng là gì.
Tôi đă đọc ở đâu đó rằng “Hăy cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ chỉ cho anh thấy anh là người thế nào”. Ở trường hợp này tôi lại muốn biến tấu một chút:
Người ta có thể đánh giá tư tưởng Mác - Lê nin và đạo đức Hồ Chí Minh qua các sản phẩm giáo dục cụ thể của hệ thống này theo đường lối cách mạng, qua h́nh ảnh các chiến sỹ công an nhân dân hôm nay.
Đó là:
Thiếu đạo đức - thiếu bản lĩnh và nghiệp vụ - Vô nhân tính!
Thay cho lời kết của bài viết này, là khuyến cáo dành cho mọi công dân Việt Nam: nên ra đường với một giấy chứng nhận tình trạng sức khỏe bình thường ổn định, phòng trường hợp bạn phải va chạm với công an và trở về không được nguyên vẹn mấy.
Tác giả: Mẹ Nấm Nguồn: http://f9.dcvonline.net:1209/modules...ticle&sid=8079
|
|